Chương 50


Đệ ngũ thập chương: Nhĩ ôn nhu, ngã tâm thống

(Ngươi ôn nhu, ta đau lòng)

(Tác giả: 若风云主

Dịch: QT

Biên tập: Gfeden/Xuân Miên)

“Ha ha… Nước… Nước…” Thật khó chịu, cổ họng nóng quá, có cái gì đó đang bốc cháy trong cuống họng.

“Ô -” Chất lỏng mát lạnh rót vào khoang miệng ta, ta tham lam hút lấy, muốn càng nhiều, càng nhiều…

Chất lỏng mát lạnh không còn, thay vào đó chính là vật thể ấm ấm mềm mềm, ôn nhu quấn quanh trên đầu lưỡi ta, sau một phen cuốn quấn liền lưu luyến không rời tách khỏi khoang miệng…

Ta mơ mơ màng màng mở mí mắt nặng nề ra, đối lại với hai mắt tràn ngập sắc dục của nam hài…

Tinh thần theo bản năng căng thẳng…

Nam hài phát giác không ổn của ta, ngượng ngùng xoay đầu đi nói: “Tiểu, Tiểu Nặc Nhi, ngươi tỉnh rồi?”

“Dạ…” Ta vô lực đáp. Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của Ngạn Hạo, có loại xấu hổ khó hiểu…

Ngạn Hạo liếc mắt ngắm nghía ta, một bàn tay lúng túng vung vẩy trong không trung, nói: “Ta, ta, ta, ta…”

“Không phải cố y, xin lỗi…” Ngạn Hạo thả tay xuống, áy náy nói.

Thấy cử chỉ của Ngạn Hạo đáng yêu như vậy, ta không nhịn được cười cười. Ngạn Hạo thấy ta cười, gò má ửng đỏ, nói: “Cười vui lắm sao?”

Ta gật mạnh đầu, không cười vui ta sẽ không thèm cười, mà ta còn là lần đầu tiên nhìn thấy cử chỉ thẹn thùng của Ngạn Hạo, thật đáng yêu…

“Tiểu Nặc Nhi, ngươi…” Ngạn Hạo khoa trương nhăn nhúm mặt lại, sau đó lại thả ra, nhìn ta, nói: “Bảo muốn cười, thì cười đi…”

Ta có chút khó hiểu nhìn Ngạn Hạo, trong mắt Ngạn Hạo, lộ ra vẻ ôn nhu và yêu chiều…

Trông thấy khiến ta có chút xấu hổ, ta bẽn lẽn xoay đầu đi…

Nhìn ta như vậy để làm gì a!? Biết rõ không nhất định sẽ có kết quả…

Tại sao còn đối xử với ta tốt như vậy?

Ta sẽ rất áy náy…

Ta sợ, khi ta yêu hắn, hắn lại lợi dụng ta, lừa dối ta…

Trong cuộc đời ta đây, hận nhất là bị người lừa gạt, nhất là người mình tín nhiệm!!

“Tiểu Nặc Nhi, hôm nay sao rồi?” Ngạn Hạo đưa tay áp lên trán ta nói.

Tâm ta cả kinh, chột dạ dời đầu ra phía sau. Ngạn Hạo thu hồi nắm tay, không biết là với tâm tình như thế nào…

“Tiểu Nặc Nhi, ngươi đói bụng chưa? Hôm qua ngươi mê man như vậy, người cũng rất nóng, cho nên ta mang ngươi trở về…” Ngạn Hạo vừa nói, vừa rời khỏi bên giường.

Vừa nghe Ngạn Hạo nói như thế, ta mới phát hiện nguyên lai ta đã trở về nhà rồi, căn nhà khi ta xuyên qua mà đến…

Ngoại trừ điều này, ta cũng chú ý tới, bụng của ta thật sự rất đói…

Ta gật gật đầu, Ngạn Hạo nói luôn: “Ta đây đi chuẩn bị thức ăn, ngươi đừng lộn xộn, hảo hảo nghỉ ngơi trên giường đi.”

“Biết rồi…” Ta bất đắc dĩ đáp. Cái gì với cái gì chứ? Xem ta thành tiểu hài tử sao? Ta rõ ràng là người lớn!! Còn lớn hơn so với ngươi a! Bực mình…

“Tiểu Nặc Nhi ngoan lắm, phải ngoan ngoãn chờ sư huynh trở về a ~” Ngạn Hạo cao giọng nói.

“……………….” Ta không nói gì, ai chẳng biết là hắn cố tình a!? Biết rõ ta không thích, hết lần này đến lần khác cứ muốn chọc giận ta thế kia…

Tức chết ta! Tức chết ta! May mắn chính là điểm tức này không chết ta, mạng ta thật là dai…

“Được rồi, ngươi đừng giận, ta rất nhanh sẽ trở lại, có chuyện gì thì gọi to. Ta… sẽ lập tức tới…” Âm lượng dần dần nhỏ đi, sau đó chỉ còn lại tiếng bước chân dồn dập.

Ta mở to mắt nhìn, khóe môi từ từ cong lên, mỉm cười đau lòng, tay bất giác siết chặt chăn bông.

Ta một khắc này mới hiểu được, Ngạn Hạo khi nói chuyện với ta, âm lượng sẽ nhỏ đi, không phải bởi hắn ôn nhu, cũng không phải vì ngượng ngùng đơn giản…

Mà là, hắn khi đang nói với ta những lời có chút ngọt ngào lại buồn nôn ấy, chính là bởi vì cái dạng này, hắn mới có thể xấu hổ như vậy…

Nguyên lai, hắn, từ một khắc kia đã đối với ta…

Ta thật là vương bát đản!

Tại sao luôn luôn không nhận ra!! Tại sao ta không sớm hiểu rõ! Sớm nhìn thấu thâm tìm sau vẻ ôn nhu của hắn!!

Nếu ta biết, ta tin rằng, người ta yêu, nhất định là hắn, nhất định sẽ là hắn!! Mà ta tuyệt đối cũng sẽ không gặp được Lãnh Tà!

Tuyệt đối sẽ không…

Giấc mộng đó ta không quên, ta không biết giấc mộng đó phải chăng là bởi những lời Ngạn Hạo đã nói với ta…

Khiến cho ta chồng chất những chuyện khó quên của ta vào nhau, có lẽ…

Nhưng, những tơ hồng phát sáng ấy là cái gì?

Rõ ràng khi Tiêu Nặc cổ đại nhảy xuống vách núi đã đứt cũng đã tan biến, tại sao…

Lại lần nữa xuất hiện cột lấy ta và Lãnh Tà vào nhau!? Chẳng lẽ…

Đây là cái gọi là tơ hồng, hay là vận mệnh? Nếu nói là vận mệnh, vậy thì nhất định là vận mệnh đẫm máu…

Bởi vì, ngoại trừ dây phát ra màu đỏ, những sợi dây đỏ sậm ấy, rất giống máu, máu từ trong cơ thể chảy ra…

Đến tột cùng ta xuyên qua đến nơi này là vì cái gì?

Là để hàn gắn sợi dây đã đứt sao? Hay muốn cho ta biết mình phải dây dưa với Lãnh Tà như thế?

Nhưng, tại sao là ta? Tại sao phải là ta?

Ta đau ốm ở trên giường, rất nhanh đã cảm thấy buồn ngủ miên man, mắt vốn mở to, lúc này đã là mở một nửa…

Ta thật sự ước ao, trong mộng mình chứng kiến đều là giả…

Cho dù Lãnh Tà bức tử Tiêu Nặc cổ đại là thật…

Ta lại rất muốn tin Lãnh Tà đã yêu ta…

Thật sự rất muốn…

Nhưng, ta không muốn bị tổn thương…

Đừng lần nữa khiến cho ta bị tổn thương, khổ sở được không?

“Tà, làm ơn… Đừng để ta…” Bị tổn thương, mơ hồ đương lúc đang nói lời trong lòng, mắt đã khép lại, liền cùng đi hẹn hò với Chu Công ~

  1. Mai
    04/03/2011 lúc 2:36 chiều

    Quăng 2 anh qua 1 bên, đi hẹn với anh chu Công là chắc ăn nhất…phẻ, đỡ nhọc nhân, mệt tim…keke…

  2. bún
    07/08/2010 lúc 7:21 chiều

    vậy anh thứ 3 là Chu C0ng à
    cái này nan giải ây

    • Yuki akira
      26/08/2010 lúc 9:18 sáng

      a’, mik nghi Chu Cong o day co nghia la di ngu a
      mik cung khong nho tai sao lai noi nhu zay nua
      nhung doc nhiu truyen rui nen cung hiu dc nghi cua no

  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: